CHÁY LỚN Ở ĐỂ LA THÀNH VÀ CÂU CHUYỆN VỀ TÌNH NGƯỜI

tháng 9 18, 2018 |

Hình ảnh đám cháy ở Đê La Thành
Toàn bộ đồ đạc trong nhà bị lửa thiêu rụi, người dân vừa chạy vừa khóc trong mưa, các chiến sĩ cảnh sát chữa cháy tranh thủ lót dạ bằng chiếc bánh mỳ, gói xôi mà bà con quanh khu vực tiếp tế.…đó là những hình ảnh mà đám cháy vào hôm 17/9 để lại trong lòng người dân con ngõ nhỏ ở phố Đê La Thành. Và tưởng rằng khi phải đối mặt với viễn cảnh “làm lại từ đầu” thì tâm trí những người chịu thiệt hại sẽ không còn chỗ cho sự quan tâm những người xung quanh. Thế nhưng lửa có thể đốt cháy tất cả nhưng không thể đốt cháy được ngọn lửa khác, đó là ngọn lửa của chính nghĩa, của tình yêu thương đồng bào vốn luôn âm ỉ trong môi người dân Việt Nam chúng ta

Trong số tài sản bị đám cháy thiêu rụi có căn dãy “nhà trọ 15 nghìn đồng” của ông Hiệp – một người đàn ông duy trì dãy phòng trọ với giá tối thiểu, dành cho những gia đình bệnh nhi bại sản vì hành trình điều trị bệnh nặng cho con. Khi đám cháy xảy ra, thay vì lo lắng cho số tài sản của mình thì ông Hiệp lại chỉ mong rằng những bệnh nhân và gia đình họ được hỗ trợ để cuộc sống đỡ khổ hơn. “Mong các nhà hảo tâm giúp đỡ cho những bệnh nhân, người ta bị cháy hết tiền, cháy hết quần áo, để người ta có bữa cơm, còn tôi không còn gì để giúp đỡ cả, thiệt hại của tôi có thể lên tới 500-600 triệu đồng, tôi hiện lực bất tòng tâm” 

Thế nhưng, đối lập với sự cảm kích từ đông đảo dư luận thì một số người đã có những chỉ trích không hay về phía ông chủ “dãy trọ tình thương này”. Họ nói “Tôi chắc chắn là cháy ở nhà ông Hiệp “khùng” chứ không cháy ở đâu hết, tôi thấy rõ ràng thì làm sao mà sai được, cháy từ tầng trên cháy xuống, vụ cháy này, tôi cho rằng thứ nhất là cẩu thả, thứ hai là vô trách nhiệm, thứ ba nữa chỉ có lợi nhuận là trên hết. Nhờ lợi nhuận là trên hết, ông Hiệp không cần ở nhà mà lại đi thuê, thành ra xảy ra vấn đề này…đây là nhà ông Hiệp thuê của người khác rồi xây dựng lại cho người nghèo thuê, ông Hiệp làm vậy để “mong lấy tài trợ…Người dân sống xung quanh lâu nay rất bức xúc và đã từng nhắc nhở. Nhiều người còn mua vật liệu hỗ trợ ông Hiệp xây lại vì khu vực này đã xảy ra cháy nổ nhiều lần, nhưng ông Hiệp không đồng ý. Tôi không phải ghen ăn tức ở, tôi bức xúc thay cho mọi người, tôi cho rằng ông Hiệp đánh lừa mọi người để xin tài trợ”

Thử hỏi nếu thực sự vì lợi nhuận thì ông Hiệp với diện tích đất rộng như vậy có cần phải tính kế nhận tiền từ thiện không. Bởi thực tế, với bối cảnh đất chật người đông, phòng trọ có hạn như hiện nay thì ông Hiệp có thể xây phòng cho thuê, thậm chí nếu phòng đẹp ông có thể lấy khách với giá “cắt cổ”, những khoản lợi nhuận đó há chẳng đều hơn những đồng tiền tự thiện khi có khi không sao, những đồng tiền kiếm được từ việc cho thuê quang minh chính đại như bao người khác chẳng. Và ông kể cả trong trường hợp ông Hiệp “làm tiền” thì ông cũng không khờ dại đến mức đốt đi “cần câu cơm” của mình, ai dám chắc sau khi nhà cháy ông được ủng hộ và ủng hộ bao nhiêu. Xin thừa rằng dãy không phải là câu chuyện “bảo hiểm” để rồi thiệt hại bao nhiêu đền bấy nhiêu

Chưa kể theo lời của Anh Nguyễn Nam Thắng, SN 1976 (người đầu tiên phát hiện ra địa điểm cháy) đám cháy ban đầu không phải xuất phát từ nhà ông Hiệp, anh Thắng kể: “Vào lúc 17h, khi vừa đi làm về được khoảng 15 phút, anh nghe một bà phơi quần áo ở trên tầng 3 bảo là có khói đen bốc ra, anh cầm theo đèn pin chạy lên soi và thấy toàn bộ tầng 3 của nhà ông Hiệp không phát hiện đám cháy, đến khi quay sang nhà bên cạnh thì thấy khói đen bốc lên, cùng lúc phát ra tiếng nổ như tiếng nổ của bình ga mini từ ngôi nhà này…Sau tiếng nổ, lửa bén nhanh và lan rộng, cột khói bốc lên, lúc đấy tại nhà trọ của ông Hiệp có khoảng 20 phụ nữ và trẻ con, gần như không có đàn ông, cho nên anh Thắng chỉ kịp lùa tất cả mọi người ra ngoài, không kịp mang bất cứ đồ gì giá trị ra ngoài”. Như vậy, rõ ràng ông Hiệp không phải là nguyên nhân của đám chám

Và dù câu chuyện về ông Hiệp và nguyên nhân đám cháy có xuất phát từ việc “ghen ăn tức ở” hay không thì việc đưa ra những kết luận thiếu căn cứ, mang nặng tiếng quy chụp như vậy là hoàn toàn không nên. Giữa một thế giới mà nhiều khi những điều mắt thấy tai nghe còn chưa phải là sự thật thì chúng ta nên cẩn trọng với những khẳng định của mình. Đừng vì một kết luận vội vã để rồi làm tổn thương cả một tấm lòng. Đồng thời, qua sự việc mỗi người dân chúng ta cũng cần nêu cao ý thức phòng cháy chữa cháy, để không có những sự việc đáng tiếc tiếp tục xảy ra.

NHẪN
Read more…

mỗi người một cách, nhưng có cách để giải quyết, và có cách là phá hoại

tháng 6 08, 2013 |
Vừa rồi dư luận lại được phen xôn xao sóng gió với vụ "biểu tình chống Trung Quốc" của những người "yêu nước" "dũng cảm nói lên quan điểm"... cùng với ngọn lửa được khoảng mấy chục người nhen nhóm nơi bờ hồ nhiều nước mát mẻ, cũng khoảng thời gian đó, ngọn lửa xăng ngùn ngụt bốc lên, đốt cháy da thịt, mồ hôi, công sức của biết bao người.

SinhVienIT.Net---1443424-toilacongdanvn1

Nghe có vẻ hơi khập khiễng, nhưng việc tai nạn xảy ra trên đất nước và việc "biểu tình" như vậy vẫn có một sợi tơ nối lại với nhau, ấy là những ảnh hưởng, tác động tới đất nước, con người Việt Nam...

Vụ biểu tình, không biết nó để lại được trong suy nghĩ của bao nhiêu người về khái niệm gọi là "yêu nước", "bảo vệ chủ quyền biển đảo" hay chỉ là ấn tượng về một đám đông lố nhố, lộn xộn, hò hét um xùm... và sau ngày hôm đó là hàng loạt những bài viết "ca ngợi lòng yêu nước", nỗi "thống khổ"" khi dám dũng cảm NÓI lên quan điểm của mình", chùm ảnh với nỗi nỗ lực "lấy sao cho được nhiều người vào ảnh", chọn góc chụp để thấy hoạt động bảo vệ an ninh trật tự của công an như "trấn áp dã man"... không phải có lẽ nữa, mà nó thực sự là một vết dơ giữa lòng Hà Nội, để lại những ấn tượng xấu nhiều hơn là cái "mục đích cao cả" mà những người "yêu nước" cố gắng sáng tác ra lúc đầu.

Còn về việc đám cháy ở cây xăng. Nó là một nỗi kinh hoàng, không chỉ cho người dân thủ đô mà còn là nỗi khiếp sợ cho tất cả mọi người. Ngọn lửa bùng lên gây ra biết bao nguy hiểm, không chỉ cuốn đi tài sản mà còn đe dọa rình rập mạng sống của con người. Nhưng ngọn lửa đã được dập tắt bởi lòng dũng cảm của các chiến sĩ và người dân, sự đồng lòng, giúp sức của tất cả mọi người, ngời sáng lên tình người giữa lòng thủ đô đông đúc... Nó là sự mất mát, nhưng đằng sau đó, nó cũng làm sáng lên những giá trị nhân đạo, nhân văn đáng được trân trọng.

Trong giai đoạn này, nhiệm vụ của công dân và mọi cơ quan, tổ chức, lực lượng là xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, nhưng con đường "biểu tình" kia chưa nằm trong những hoạt động này. Thay vì công sức đi hô hào, kêu gọi, thay vì khoản tiền mua cơm, kéo quạt về "phục vụ" người biểu tình thì những nguồn sức người sức của kia có thể giúp ích được nhiều trong những công tác xã hội khác.

thiết nghĩ, bảo vệ chủ quyền đất nước cũng có nhiều cách. khác với biểu tình tốn công tốn sức mà có phần vô nghĩa, nhiều người dân trên nhiều tỉnh thành, các vùng và cả kiều bào đang góp đá xây dựng Trường Sa. hành động ấy ý nghĩa và thiết thực biết bao. Đây mới là cách để thể hiện lòng yêu nước, tinh thần dân tộc và góp công sức bảo vệ tấc biên giới của quê hương.

Vậy mới nói, có nhiều cách để xử lý một vấn đề, nhưng có những cách làm vấn đề xấu đi, và có những cách giúp cho vấn đề được giải quyết thật hay.

và sự khác biệt trong cách giải quyết những vấn đề đó, là chỉ có những cái đầu thực sự biết nghĩ mới có thể tìm ra được đáp án thực sự cho vấn đề!

ĐẠI BÀNG XANH

Read more…