Home » lưu vong
Trên FB của Hiếu “gió” và Nguyễn Văn Đài
những ngày gần đây thường xuyên đăng tải những hình
ảnh có phần thân mật, “gần gũi” của hai con người từng một thời ở cùng một chiến
tuyến chống chế độ nhưng hiện giờ đang lưu vong tại Đức. Có lẽ nhiều người hơi
ngạc nhiên khi thấy Hiếu “gió” và Nguyễn Văn Đài “kề vai sát cánh” vào lúc này.
![]() |
| Nguyễn Văn Đài và Bùi Thanh Hiếu tại Đức |
Kể từ khi sang Đức tị nạn, Nguyễn Văn Đài đã
thường xuyên tìm cách liên lạc với Hiếu “gió”. Đây cũng là điều dễ hiểu, bởi cả
hai từng sinh sống tại Hà Nội, từng cùng chung lý tưởng, từng chống Đảng, Nhà
nước và chế độ Việt Nam quyết liệt, điên cuồng và giờ đang cùng nhau tị nạn chính
trị tại Cộng hòa Liêng bang Đức.
Nhìn những hình ảnh rất “đời thực” được Hiếu
“gió” và Nguyễn Văn Đài đăng tải, chia sẻ, một số người tự đặt ra câu hỏi rằng,
phải chăng Hiếu “gió” và Nguyễn Văn Đài đã “rửa tay gác kiếm”, phải chăng Hiếu “gió”
và Nguyễn Văn Đài đã từ bỏ con đường chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ Việt
Nam? Có người lại đặt câu hỏi rằng, phải chăng Hiếu “gió” và Nguyễn Văn Đài đang
“song kiếm hợp bích”?
![]() |
| Bùi Thanh Hiếu và Nguyễn Văn Đài tại Đức |
Với câu hỏi phải chăng Hiếu “gió” và Nguyễn
Văn Đài đã “rửa tay gác kiếm”, phải chăng Hiếu “gió” và Nguyễn Văn Đài đã từ bỏ
con đường chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ Việt Nam? Điều này có lẽ hơi phi
thực tế, bởi bao năm nay chống Đảng, Nhà nước và chế độ đã thành thói quen, đã
ngấm vào máu của 2 con người này. Bởi vậy, nếu nói rằng, họ “rửa tay gác kiếm”,
“cải tà quy chính” có lẽ là điều không thể.
Chỉ cách đây ít ngày, Nguyễn Văn Đài còn đăng
tải trên FB những lời lẽ bôi nhọ, xúc phạm Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính,
xuyên tạc tình hình ngân sách Nhà nước, kích động, gây chia rẽ giữa Đảng, Nhà
nước với nhân dân. Thậm chí, Nguyễn Văn Đài còn kêu gọi “Mỹ muốn thắng TQ, trước
hết, Mỹ phải giúp nhân dân VN xoá bỏ độc tài CSVN để nước VN dân chủ trở thành
đồng minh của Mỹ”. Không những vậy, Nguyễn Văn Đài còn thường xuyên livestream
xuyên tạc, chống phá Đảng, Nhà nước với những lời lẽ của một kẻ khốn nạn. Vậy
thì, nói Nguyễn Văn Đài “rửa tay gác kiếm”, “cải tà quy chính” là điều hơi xa xỉ.
Đối với Hiếu “gió”, gần đây giọng điệu của
gã trên FB cũng có phần nhẹ nhàng hơn, thân thiện, mềm mại hơn, thậm chí còn tỏ
ra quan tâm đến những khó khăn ở trong nước hơn. Tuy nhiên, không hẳn vì thế mà
có thể cho rằng, gã đã “hoàn lương”. Xỏ xiên, đá đểu đã thành bản tính mà đã là
bản tính thì khó đổi, chỉ có cơ hội là nó lại có dịp được thể hiện.
Vậy, nếu không “cải tà quy chính” thì Hiếu
“gió” và Nguyễn Văn Đài liên kết với nhau để làm gì. Câu trả lời không gì khác
ngoài việc hai người này đang tìm cách “song kiếm hợp bích”.
Từng sống cùng nhau ở Hà Nội, từng cùng tư
tưởng, cùng chung chiến hào, từng chống phá Đảng, Nhà nước quyết liệt, từng phải
ra nước ngoài theo diện lưu vong, tị nạn và giờ đang lưu lạc tại Đức. Hiếu “gió”
và Nguyễn Văn Đài có quá nhiều điểm chung, bởi vậy việc họ liên kết, hợp tác với
nhau không có gì là lạ.
Chúng ta hãy chờ xem Hiếu “gió” và Nguyễn
Văn Đài sẽ làm gì tiếp theo. Chờ xem hai con người này sẽ tung ra những chiêu
trò gì cho “sự nghiệp” chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ Việt Nam?
Việt Nguyễn
Trong số các đối tượng
chống đối quyết liệt nhất ở hải ngoại hiện nay, có lẽ Nguyễn Văn Đài là kẻ đang
tích cực dùng “vốn tự có” từ khối óc thần kinh chính trị để hàng ngày, hàng giờ
“tuôn” ra vô số lời lẽ xuyên tạc, thể hiện thái độ chống đối quá sâu sắc.
Hiện nay, y đang sống lưu
vong tại Đức, sau khi được tại ngoại ra nước ngoài. Một kẻ bán trời không văn
tự như Nguyên Văn Đài không biết sẽ còn dùng “vốn tự có” để chống phá Việt Nam
còn bao lâu nữa. Vì tất cả những “sản phẩm” của Nguyễn Văn Đài để chống Việt
Nam đều lấy nguồn thông tin đã bị bóp méo, thổi phồng từ các đối tượng trong
nước chuyển giao ra nước ngoài. Theo đó, những nhân định, đánh giá về tình hình
trong nước của y chẳng khác nào mấy ông “thầy bói xem voi”, dựa vào chút vốn
liếng kinh nghiệm trong thời gian hoạt động chống đối trong nước, giờ coi như
là “tai sản” vốn quý để cố gắng chắt chiu, sử dụng đáp ứng đơn đặt hàng của các
thế lực chống phá Việt Nam.
Thế nhưng, cái “vốn tự
có” đó rồi theo quy luật cũng sẽ “hết đát”, vì bản thân y cũng chẳng thể mãi ở
đỉnh cao của sự quá trình hoạt động chống phá Việt Nam được. Chẳng nhìn đâu xa,
những thế hệ đàn anh, đàn chị của y như Trần Khải Thanh Thuy, Nguyễn Văn Hải
(Hải điếu cày), Dương Thu Hương... là điển hình cho cái nghề bạc bẽo khi chấp nhận
bán rẻ lương tâm để làm con rối để các thế lực chống phá Việt Nam lợi dụng.
Hay điển hình như trường hợp của ông Bùi Tín – một người chống phá “gạo cội” ở hải ngoại, nhưng cuối đời thì sống và “vĩnh biệt trần thế” trong sự cô đơn. Khi còn sống ông cầu nguyện được trở về và nhắm mắt xuôi tay tại quê nhà sau nhiều năm lưu lạc đất khách quê người. Ông mong muốn chế độ cộng sản sớm sụp đổ để ông hiên ngang trở về Việt Nam để không mang tai mang tiếng, ông đã chờ đợi gần 30 năm qua. Thế nhưng giờ này cuộc đời ông đã khép lại, với bao dở dang toan tính của riêng mình. Mong muốn của của ông mãi mãi không thành. Ông trở về hư vô, hư không. Và nhiều người nói rằng cái kết cho những kẻ phản bội là sự lãng quên. Chỉ một ước nguyện được trở về đất mẹ trước khi nhắm mắt mà không thành.
Đáng chú ý là trường hợp
của ông Nguyễn Văn Thiệu cũng tương tự như vậy. Để đến khi nhắm mắt xuôi tay
mới hối hận để vợ của ông Thiệu phải than thở trong tủi nhục rằng: “tôi mong có dịp về lại
Việt Nam thăm mồ mả Ông Bà, và mang tro cốt của ổng (chồng, Nguyễn Văn Thiệu)
về khi đất nước bình yên; Ông Già có trối rằng: “Nếu được thì đem chôn tại quê
ông ở Phan Rang, nếu không thì rải một nửa xuống biển và một nửa trên núi”.
Vậy đó, tiền tài nơi xứ
người mà trong khi mồ mả ông bà ở quê hương ai chăm sóc, uớc vọng cuối cùng của
người ta lúc sắp chết là gì... Lưu vong, chạy trốn mãi cuối cùng cũng chết lưu
lạc nơi đất người. Lúc chết họ đâu ước được mang vàng, mang của theo.
Cho nên, Nguyễn Văn Đài
hay bất cứ đối tượng nào khi đã “xa cơ lỡ vận”, trót “đắm mình” vào dòng chảy
do các thế lực chống phá Việt Nam tạo dựng thì hãy sớm “cải tà quy chính”, biết
quay đầu là bờ. Những tấm gương mờ vẫn còn đó. Nếu như không muốn đi vào vết xe
đổ của các “tiền nhân” trước, đừng để đến tuổi già sống hiu quạnh thì hối cũng
không kịp, kẻo lại phải chết trong cô đơn và nguyện vọng cuối cuộc đời là mong
được mang tro cốt về để đất mẹ ôm vào lòng như ông Bùi Tín hay ông Nguyễn Văn
Thiệu.
Mã Phi Long