Từ lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến đến lời hiệu triệu chống dịch của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước

tháng 3 31, 2020 |
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng

Hỡi đồng bào toàn quốc! Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa!
Hỡi đồng bào toàn quốc!

Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa!

Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ.

Hỡi đồng bào!

Chúng ta phải đứng lên!

Bất kỳ đàn ông, đàn bà, bất kỳ người già, người trẻ không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc. Hễ là người Việt Nam thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp để cứu Tổ quốc. Ai có súng dùng súng. Ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc. Ai cũng phải ra sức chống thực dân Pháp cứu nước.

Hỡi anh em binh sĩ, tự vệ, dân quân!

Giờ cứu nước đã đến. Ta phải hy sinh đến giọt máu cuối cùng, để giữ gìn đất nước.


Cách đây hơn 70 năm, để bảo vệ nền độc lập, tự do của Tổ quốc những lời hiệu triệu ấy - Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được vang lên trong khí thế đánh giặc sục sôi của người dân cả nước toàn quốc. Lời kêu gọi thiêng liêng ấy của Người như một lời hịch của non sông đất nước cổ vũ tinh thần yêu nước của toàn dân đứng lên chống lại kẻ thù xâm lược. Gần 75 năm đã qua, nhưng Lời kêu gọi thiêng liêng đó vẫn khắc sâu trong tâm khảm mỗi người Việt Nam hôm nay.

Đáp lại lời kêu gọi đó, cùng với Hà Nội, quân và dân các địa phương khắp Bắc, Trung, Nam, từ Hải Phòng, Nam Định, Hải Dương… đến Thanh Hóa, Vinh, Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn… đã đồng loạt anh dũng đứng lên chống thực dân Pháp xâm lược. Cả dân tộc muôn người như một, chung sức đồng lòng, nhất tề đứng lên cầm vũ khí chống giặc ngoại xâm với ý chí sục sôi, quyết tâm hy sinh và niềm tin tất thắng. Cuối cùng, với sức mạnh toàn dân, với khối đại đoàn kết dân tộc chúng ta đã đánh thắng thực dân Pháp độc lập, giành lại độc lập, tự do cho đất nước và nhân dân.

Gần 75 năm sau, đất nước ta lại phải đối mặt với những khó khăn, thách thức rất lớn, một cuộc chiến thực sự, đó là cuộc chiến chống dịch bệnh. Một lần nữa trước muôn vàn những khó khăn, thách thức, người đứng đầu Đảng, Nhà nước ta lại ra lời kêu gọi hiệu triệu toàn dân tộc đồng lòng đánh thắng đại dịch. Trên tinh thần “chống dịch như chống giặc”, ngày 30/3/2020, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng ra Lời kêu gọi đồng bào, đồng chí, chiến sĩ cả nước và đồng bào ta ở nước ngoài đoàn kết một lòng, thống nhất ý chí và hành động, thực hiện quyết liệt, hiệu quả những chủ trương của Đảng và Nhà nước, sự chỉ đạo, điều hành của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ để bảo đảm chiến thắng đại dịch COVID-19.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã kêu gọi người dân cả nước: “Với tinh thần coi sức khỏe và tính mạng của con người là trên hết, tôi kêu gọi toàn thể đồng bào, đồng chí và chiến sĩ cả nước, đồng bào ta ở nước ngoài hãy đoàn kết một lòng, thống nhất ý chí và hành động, thực hiện quyết liệt, hiệu quả những chủ trương của Đảng và Nhà nước, sự chỉ đạo, điều hành của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ. Mỗi người dân là một chiến sĩ trên mặt trận phòng, chống dịch bệnh”. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước kêu gọi “Toàn thể dân tộc Việt Nam ta hãy cùng chung sức, đồng lòng vượt qua mọi khó khăn, thách thức để chiến thắng đại dịch COVID-19”.

Dù ở những giai đoạn, bối cảnh lịch sử khác nhau, nhưng với truyền thống yêu nước, đoàn kết dân tộc, một lần nữa lời kêu gọi người dân cả nước đồng lòng, thống nhất ý chí, hành động lại được người đứng đầu Đảng, Nhà nước kêu gọi. Chúng ta hy vọng rằng, dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự điều hành của Chính phủ và sự chung sức, đồng lòng của nhân dân cả nước, chúng ta sẽ một lần nữa vượt qua khó khăn, thách thức, chiến thắng đại dịch COVID-19, bảo vệ sức khoẻ, tính mạng của nhân dân.

Việt Nguyễn
Read more…

Khốn nạn như Nguyễn Văn Đài

tháng 5 19, 2019 |
Nguyễn Văn Đài


Dù đã lưu vong tận bên Đức nhưng Nguyễn Văn Đài cũng không quên ẳng lên vài tiếng nhân ngày sinh nhật của Bác. Dù đã biết về Nguyễn Văn Đài từ rất lâu, dù biết Nguyễn Văn Đài có sự khác biệt về quan điểm, hay đối lập về ý thức hệ, nhưng nhưng có lẽ tôi cũng không thể nghĩ rằng, Nguyễn Văn Đài lại buông ra những lời khốn nạn, mất dạy và vô học đến như vậy.

Chuyện là, cách đây ít giờ, Nguyễn Văn Đài đã đăng tải trên FB cá nhân của mình bài viết có tiêu đề “HỒ CHÍ MINH CÓ NÊN ĐƯỢC SINH RA?”. Đọc bài viết này một điều mà người đọc có thể dễ dàng nhận thấy đó là sự khốn nạn đến mức không còn từ nào có thể diễn tả hết. Ngoài sự thù hận thì Nguyễn Văn Đài còn cho người đọc thấy sự mất dạy đến mức khốn nạn của mình. Xin lỗi người đọc vì những lời có phần gay gắt của tôi, nhưng với con người này có lẽ nói như vậy vẫn còn quá nhẹ.

Trong bài viết này, Nguyễn Văn Đài viết rằng, khi nghiên cứu về lịch sử của mỗi quốc gia, mỗi dân tộc, các nhà chính trị, sử học, xã hội học thường hay đưa ra những nhận xét, đánh giá về những nhân vật lịch của quốc gia, dân tộc đó. Có những con người được sinh ra và đã trở thành lãnh tụ của các quốc gia, dân tộc vì họ đã làm rạng rỡ lịch sử của quốc gia đó. Đồng thời họ đã thiết lập và để lại một nền tảng chính trị xã hội dân chủ làm bệ phóng cho quốc gia phát triển thịnh vượng và văn minh. Họ không chỉ xứng đáng được sinh ra, mà tên tuổi của họ còn xứng đáng được trường tồn cùng với dân tộc của họ.

Nguyễn Văn Đài dẫn rằng, những con người nổi tiếng trong lịch sử thế giới như George Washington của Hoa Kỳ, Neru của Ấn Độ, Nelson Mandela của Nam Phi,... xứng đáng được sinh ra. Nhưng trong lịch sử của thế giới có những con người không xứng đáng được sinh ra như Hitle của Đức, Polpot của Camphuchia,... và “Việt Nam của chúng ta có một con người lẽ ra đừng bao giờ được sinh ra. Ông ta đã đem đến và để lại cho đất nước và dân tộc Việt Nam sự bất hạnh và đau khổ trong hơn 70 năm qua. Và chưa biết đến bao giờ mới chấm dứt? Người đó là Nguyễn Sinh Cung đến Nguyễn Tất Thành và Hồ Chí Minh”.


Nguyễn Văn Đài có thể nói xấu một ai đó, có thể phỉ báng một ai đó, nhưng với một con người như Hồ Chí Minh - người đã được cả dân tộc Việt Nam, người dân thế giới và chính ngay những người đã từng đối đối đầu với Người ngưỡng mộ, ngợi ca thì rõ ràng đó là điều không thể tha thứ. Tôi không bắt buộc hay yêu cầu Nguyễn Văn Đài phải ngưỡng mộ Hồ Chí Minh, phải ca ngợi Người, nhưng dù không ngưỡng mộ, không ngợi ca thì Nguyễn Văn Đài cũng đừng nên buông ra những lời khốn nạn đến vậy.

Để ngụy biện cho sự khốn nạn của mình, Nguyễn Văn Đài đưa ra những lập luận rằng, di sản mà Hồ Chí Minh để lại cho đất nước Việt Nam đó là: Một Đảng Cộng sản với chế độ độc đảng mang bản chất phản cách mạng, phản dân chủ và phản động; một cuộc nội chiến Nam Bắc huynh đệ tương tàn; một nền kinh tế quan liêu bao cấp nghèo nàn, lạc hậu; đó là tư tưởng, đạo đức của ông ta; là xác chết của ông ta... Từ đó, hắn khẳng định “Vậy nên Hồ Chí Minh không nên được sinh ra trong lòng dân tộc Việt Nam”.

Còn sự khốn nạn nào hơn sự khốn nạn này. Được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, bản thân Nguyễn Văn Đài chẳng phải đối mặt với sinh tử, đối mặt với những kẻ xâm lăng, chẳng có một đóng góp gì cho đất nước này, thế nhưng hắn lại nói ra những lời thật sự mất dạy. Phun ra những lời độc địa này thì chẳng có nghĩa rằng, bao nhiêu người dân Việt Nam đã phải hy sinh, đã phải bỏ lại những phần máu thịt của mình để chiến đấu cho đất nước Việt Nam được độc lập, tự do như ngày hôm nay là vô ích? Chúng ta đánh thắng những kẻ thù xâm lược mình, biến mình trở thành nô lệ cho chúng để chúng thỏa sức vơ vét, lóc lột, đàn áp đồng bào mình là vô ích, là “huynh đệ tương tàn”? Thật may mắn cho hắn là hắn đang lưu vong, tha hương tận bên Đức còn nếu nó có mặt ở Việt Nam này thì không biết điều gì sẽ xảy ra với cái thân xác khốn nạn kia của hắn.

Nói về Bác - Chủ tịch Hồ Chí Minh có thể nói là người dân Việt Nam và nhân loại đã dùng hết những từ tốt đẹp nhất để ca ngợi và ngưỡng mộ công lao, tài - đức và trí tuệ của Người. Một con người cả một đời vì nước, vì dân, vì độc lập, tự do của dân tộc. Nói về Người, xin được lược trích ngắn gọn thế này:

1. Một con Người hy sinh cả cuộc đời, không vợ, không con để lo giải phóng dân tộc đó là Bác. 2. Một con Người trí thức hơn hết thảy những người cùng thời, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, bỏ cả cuộc sống ở những thành phố hoa lệ nhất thế giới, về nước chấp nhận hỷ, nộ, ái, ố để Việt Nam có tên trên bản đồ thế giới đó là Bác. 3. Một con Người luôn đề cao chủ nghĩa dân tộc lên trên hết các chủ nghĩa khác. Vì vậy khi nước nhà độc lập chỉ nói thế này “không phân biệt đảng phái, tôn giáo hễ ai là người có tài thì cùng ra gánh vác việc nước” đó là Bác. 4. Một người mà khi rời đất nước đi thăm Pháp, giữa bộn bề thù trong, giặc ngoài đã giao quyền Chủ tịch nước cho cụ Huỳnh Thúc Kháng, một trí thức ngoài Đảng với lời dặn "Dĩ bất biến, ứng vạn biến" đó là Bác.

5. Một người trước trận đánh sống còn của dân tộc ở Điện Biên Phủ đã gọi Đại tướng Võ Nguyên Giáp tới và dặn "chắc thắng thì đánh", để rồi Đại tướng thay đổi một quyết định từ đánh nhanh thắng nhanh sang đánh chắc thắng chắc. Đó là chiến thắng không chỉ ở một trận đánh của một dân tộc mà góp phần cùng hàng loạt dân tộc khác đánh đổ thực dân trên thế giới, thay đổi lịch sử thế giới. 6. Một con Người đã nói: miền Nam ở trong trái tim tôi, dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải thống nhất đất nước. Đó là Bác. 7. Một con Người đã nói: cả đời tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là nước nhà được độc lập, ai cũng có cơm ăn và áo mặc. Đó là Bác. 8. Một con Người đến khi gần mất vẫn trăng trối: khi mất thì đốt thành tro để ba miền Bắc-Trung-Nam vì Người lo tổ chức tang lễ tốn kém ngân sách đất nước. Đó là Bác. 9. Một con Người khi mất có hơn 2.000 điện tín của 123 quốc gia đến chia buồn và có nhà thờ Thiên Chúa giáo đặt tượng thờ kính (Thái, Mianma, Pháp, Na Uy...), và hàng ngàn Chùa của Phật giáo thờ kính. Đó là Bác.

Và còn đó rất nhiều những lời ngợi ca từ bạn bè năm châu, từ những người đã từng đứng ở bên kia chiến tuyến với Người. Một người được cả nhân loại ghi nhận và được trao tặng danh hiệu “Danh nhân văn hóa thế giới”, anh hùng giải phóng dân tộc như Chủ tịch Hồ Chí Minh, ấy thế mà Nguyễn Văn Đài lại nói rằng ông không xứng đáng được sinh ra trong lòng dân tộc này, thì rõ ràng đó là một sự khốn nạn đến cùng cực. Có lẽ người không xứng đáng được sinh ra trên cõi đời này đó chính là một kẻ phản bội, bán nước - Nguyễn Văn Đài.

                                                                           Việt Nguyễn

Read more…

Kính gửi các ông bà lãnh đạo

tháng 6 15, 2013 |
Tôi biết tuổi tôi còn nhỏ, chẳng có vai trò, tiếng nói gì cho cam. Nít ranh biết chi mà réo. Nhưng mà hôm nọ tôi có giấc mơ lạ lắm, kính gửi các cụ xem nhá.

bac-ho-vi-dai

Tôi mơ thấy người mà tôi hằng ngưỡng mộ, cả về tài năng, nhân cách, lối sống, và hành động, đó là cụ Hồ. Nhiều người gọi là Bác Hồ, tôi biết nghe thế nó thân thiện, gần gũi, nhưng tôi cũng được cái già trước tuổi, thích gọi như các cụ sống trong thời cách mạng ngày xưa, dù tuổi các cụ cũng gần bằng, hoặc hơn, vẫn một lòng thành kính gọi 2 tiếng "cụ Hồ". Cụ vẫn giản dị như thế, bộ quần áo kaki, đôi dép cao su đều đã sờn đã cũ... Tôi nhỏ tuổi, cũng chỉ biết đi bên Người với lòng ngưỡng mộ. Nhưng sao nét mặt cụ buồn và có phần lo lắng, chốc chốc lại lấy tay nặn trán vẻ suy tư...

Tôi hỏi thăm, rồi cụ nói với tôi như với người đồng chí. Lịch sử bị bóp méo, cụ buồn đau lắm. Bọn phản động làm quấy làm càn, cụ xót ruột, lo lắng khôn nguôi. "Cũng là người dân Việt sao lại đi vào con đường đó? là mù quáng đi vào hay bị lôi kéo, dụ dỗ, bị du đẩy lạc đường?"... công việc đàng hoàng thì chẳng làm, lại cứ xát muối vào lòng người đã khuất, không để linh hồn những người lính đã nằm xuống vì quê hương được yên nghỉ. Là những người lãnh đạo, phải biết chăm, và phải biết thương, biết bao dung nhưng cũng phải biết nghiêm, biết luật! Người dân của ta bị đẩy vào đường đó thì phải tìm cách mà kéo họ về với chính nghĩa, với nhân dân. Và phải nghiêm trị với những người coi thường pháp luật, đặc biệt là không được để tội phạm tái diễn, làm quấy làm càn...

Lại cả công cuộc xây dựng, chỉnh đốn Đảng, kiện toàn bộ máy chính quyền cũng phải làm nghiêm, làm rặt, để đảm bảo quyền cho mọi người dân, đảm bảo thực thi công lý. Chăm cây thì phải chú ý cắt bỏ lá sâu kẻo không nó lan vào lá khác. Phải chú ý chăm chút thật kỹ, phát hiện rõ ràng, và đặc biệt là phải dựa vào nhân dân để làm. Cái này được gọi là "lấy dân làm gốc", dựa vào dân để gây, nhờ có dân để chống, tất cả đều vì lợi ích nhân dân, dân tộc... Nhớ phải kiên quyết, phải nghiêm trị. Chính quyền có mạnh, có vững, có hoạt động hiệu quả thì nhân dân mới tin tưởng, mới yên tâm. Rồi tự khắc, những kẻ đặt điều xằng bậy, bọn phản động xấu xa cũng tự diệt, không còn gì mà bịa đặt nữa.

"Các chú lãnh đạo bây giờ phải thật sáng suốt, công minh, công bằng, nghiêm khắc. Lấy nhân dân làm gốc lợi ích của chính bản thân mình"

Mơ chỉ vậy thôi nhưng tôi thấy thấm thía lắm. Không phải cụ Hồ thật của tôi nhưng cụ vào trong mơ tôi là tôi mãn nguyện lắm lắm. Mơ của tôi thôi, nhưng tôi mơ thấy gì tôi kính các ông các bà ngẫm. Thời buổi này dễ sinh tài tử nhưng cũng lắm đạo tặc, loạn quân. Nhớ lời cụ Hồ mà công tác, mà làm tròn bổn phận với nhân dân đất nước và với cả các cụ tiền sinh.

ĐỨA BÉ CỘNG SẢN

Read more…